Có một cậu bé (25.7.2021 – Chúa nhật 17 Thường niên, Năm B)

25/07/2021

Có một cậu bé  (25.7.2021 – Chúa nhật 17 Thường niên, Năm B)

Lời Chúa: Ga 6, 1-15

Hôm ấy, Ðức Giêsu sang bên kia Biển Hồ Galilê, cũng gọi là Biển Hồ Tibêria. Có đông đảo dân chúng đi theo Người, bởi họ từng được chứng kiến những dấu lạ Người làm cho những kẻ đau ốm. Ðức Giêsu lên núi và ngồi đó với các môn đệ. Lúc ấy, sắp đến lễ Vượt Qua là đại lễ của người Do Thái.

Ngước mắt lên, Ðức Giêsu nhìn thấy đông đảo dân chúng đến với mình. Người hỏi ông Philípphê: “Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?” Người nói thế là để thử ông, chứ Người đã biết mình sắp làm gì rồi. Ông Philípphê đáp: “Thưa có mua đến hai trăm đồng bạc bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút”. Một trong các môn đệ, là ông Anrê, anh ông Simon Phêrô, thưa với Người: “Ở đây có một em bé có năm chiếc bánh lúa mạch và hai con cá, nhưng với bằng ấy người thì thấm vào đâu!”

Ðức Giêsu nói: “Anh em cứ bảo người ta ngồi xuống đi”. Chỗ ấy có nhiều cỏ. Người ta ngồi xuống, nguyên số đàn ông đã tới khoảng năm ngàn. Vậy, Ðức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy, ai muốn ăn bao nhiêu tùy ý.

Khi họ đã no nê rồi, Người bảo các môn đệ: “Anh em thu lại những miếng thừa kẻo phí đi”. Họ liền đi thu những miếng thừa của năm chiếc bánh lúa mạch người ta ăn còn lại, và chất đầy được mười hai thúng.

Dân chúng thấy dấu lạ Ðức Giêsu làm thì nói: “Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Ðấng phải đến thế gian!” Nhưng Ðức Giêsu biết họ sắp đến bắt mình đem đi mà tôn làm vua, nên Người lại lánh mặt, đi lên núi một mình.


Suy niệm:

Cả bốn sách Tin Mừng đều kể lại chuyện bánh hóa nhiều,

vì đây là một phép lạ mang nhiều ý nghĩa.

Hội Thánh sơ khai coi trọng phép lạ này.

Bánh hóa nhiều không phải do mỗi người trong đám đông

lấy bánh giấu trong bao của mình ra, để chia cho người khác.

Đây không phải là phép lạ do con người bớt ích kỷ,

nhưng do sự quảng đại quyền năng của Con Thiên Chúa,

Đấng đã biến nước thành rượu ở tiệc cưới Cana (Ga 2,1-11),

Đấng có thể đi bình yên trên mặt biển động (Ga 6,19).

 

Dấu lạ bánh hóa nhiều đi kèm với một diễn từ dài

làm nên cả chương 6 của Tin Mừng thứ tư.

Trình thuật về bánh hóa nhiều ở đây có những đặc điểm

khi so với các Tin Mừng Nhất Lãm.

Nét đầu tiên là sự chủ động của Đức Giêsu.

Khi thấy đám đông dân chúng kéo đến với mình,

Đức Giêsu đã bày tỏ mối bận tâm của mình với Philípphê:

“Chúng ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?”

Ngài muốn kéo các môn đệ vào cuộc.

Ngài như muốn tìm chỗ mua bánh để đãi mọi người.

Ý muốn ấy là chuyện lạ, chưa từng xảy ra,

vì dân chúng thường đến chỉ để nghe giảng và chữa bệnh.

Còn chuyện ăn uống thì họ tự lo.

Philípphê thấy chuyện Thầy muốn đãi ăn là bất khả thi.

Nếu có dùng hai trăm ngày lương công nhật để mua bánh

thì cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút,

bởi lẽ trước mặt Thầy trò là đám đông gần năm ngàn người!

Anrê khá nhanh nhạy khi tìm ra một cậu bé

có năm cái bánh lúa mạch và hai con cá.

Nhưng ông mau chóng nhận thấy rằng

những thứ đó chẳng thấm vào đâu so với số đông dân chúng.

Như thế cả hai ông đều không trả lời được câu hỏi của Thầy:

“Chúng ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây?”

Mua bánh cho hàng ngàn người ăn đúng là không dễ,

nếu chỉ dựa trên năng lực của con người.

Thật ra Thầy Giêsu chỉ hỏi vậy thôi,

chứ tiền đâu mà nghĩ đến chuyện mua bán.

Thầy đã lên một kế hoạch mà các môn đệ chưa biết.

Chính Thầy sẽ nuôi đám đông này, sẽ đãi họ một bữa ăn.

một bữa ăn không thịnh soạn, nhưng đủ để họ nhớ mãi.

 

Thầy sẽ không phải đi tìm nơi để mua bánh,

nhưng Thầy lại cần toàn bộ bánh và cá của cậu bé ở đây.

Như một sự tình cờ, Thầy sẽ nuôi đám đông cả ngàn người

bằng tất cả số lương thực ít ỏi và khiêm tốn ấy,

số lương thực mà Anrê bảo là chẳng thấm vào đâu.

Trong tay Thầy, những đóng góp chẳng thấm vào đâu của ta

sẽ làm nên những điều lớn lao kỳ diệu.

Thầy Giêsu không lấy khí trời để nuôi dân.

Thầy lấy bánh của con người để nuôi con người.

Chính Đức Giêsu tự tay trao bánh và cá cho dân chúng.

Ngài là người nuôi họ ăn, ăn no nê và dư dật.

 

Có ai cám ơn cậu bé có năm cái bánh không?

Cậu có biết là bánh của cậu đã nuôi mọi người không?

Để làm một phép lạ lớn lao, Đức Giêsu cần một cậu bé.

Thế giới hôm nay khốn khổ vì dịch bệnh và đói nghèo.

Chúa Giêsu hôm nay vẫn cần những người như cậu.

Với những đóng góp nhỏ bé của tôi,

Ngài có thể chữa lành và nuôi ăn cả thế giới.

 

Cầu nguyện:

 

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đã có kinh nghiệm về cái đói,

sau khi ăn chay bốn mươi ngày trong hoang địa.

Chúa cũng từng đói đến mức phải tìm trái nơi cây vả.

Chúa đã xin nước uống nơi người phụ nữ Samari,

và đã nếm cái khát của người bị mất máu trên thập giá.

                                                                  

Lạy Chúa Giêsu, vì Chúa có thân xác như chúng con,

nên Chúa đã bênh các môn đệ khi họ bứt lúa mà ăn vì đói,

Chúa đã làm phép lạ bánh hóa nhiều

vì sợ người ta xỉu dọc đường,

Chúa đã bảo người ta cho cô bé mới hồi sinh được ăn.

 

Đói khát là chuyện bình thường của thân xác con người,

và Chúa chẳng bao giờ coi thường

những nhu cầu chính đáng của nó.

Nhưng xin nhắc chúng con nhớ rằng

con người không chỉ sống nhờ cơm bánh,

mà còn nhờ Lời Chúa,

không chỉ đói khát thức ăn vật chất

mà còn khao khát những giá trị tinh thần.

 

Xin dạy chúng con đừng khép cửa lòng

như ông nhà giàu xây thêm kho,

nhưng biết chia sẻ cho những Ladarô đang nằm ngoài cổng.

Xin cho chúng con hiểu

giá trị của một ly nước được trao đi,

của tấm bánh giữa đêm khuya cho người bạn mượn.

 

Lạy Chúa Giêsu,

Chúa đói khát nên vẫn ngửa tay xin chúng con mỗi ngày

mà chúng con không hay.

Xin giúp chúng con bắt chước Chúa trong bữa tiệc cuối cùng

dám bẻ ra và trao đi tấm bánh đời mình để phục vụ.

Ước gì mai này chúng con được đồng bàn với Chúa
và với mọi người thành tâm thiện chí trong Nước Trời.


Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J.

LỊCH PHỤNG VỤ